BIỂN – BỜ

Diễn đàn về Cảng – Đường thuỷ – Thềm lục địa Việt Nam

TRỞ LẠI MIỀN BIÊN CƯƠNG – Ký: Trương Đình Minh

Posted by bienbo trên 16.07.2009

  Những ngày đầu tháng 3 vừa rồi, nhân có chuyến đi công tác của các anh binh chủng công binh lên miền Tây Bắc kiểm tra các đơn vị đang mở tuyến đường tuần tra biên giới; mấy anh văn nghệ sỹ, nhạc sỹ, quay phim trong và ngoài quân đội chúng tôi được các anh lãnh đạo binh chủng mời đi cùng. Riêng tôi, điều mong mỏi háo hức là được trở lại thăm mảnh đất Mai Sơn, Hát Lót, Mường La…, nơi một thời tôi đã cùng đồng đội tham gia mở tuyến đường quốc lộ 279 từ Pao Uôn (Sơn La)… sang Quảng Ninh trong những năm (1979 – 1980) thế kỷ trước.

Ở đó có những người mẹ dân tộc Thái đã nhường nếp nhà sàn khi đơn vị chúng tôi hành quân đến chưa kịp dựng lán trại. Tôi nhớ mãi bóng dáng người mẹ Thái lom khom bên sườn nương trảy những bắp ngô non về nấu cháo cho tôi khi tôi đang lên cơn sốt…
Trong bữa cơm tối dừng chân tại huyện lỵ thị trấn sông Mã, amh Sâm – Đại tá, đoàn trưởng, phó Cục trưởng Cục Chính trị Binh chủng thông báo sơ bộ kế hoạch những ngày tiếp đến đoàn sẽ làm việc với các đơn vị đang mở đường vành đai tuyến bảo vệ biên giới và những khó khăn trở ngại trên đường.

Sáng nay, trời vẫn còn mờ sương nặng, đoàn đã có mặt tại bến phà bản Cún, xã Chiềng Cang chuẩn bị lên phà sang bên kia sông để đi tuyến. Trong lúc chờ đợi, qua tìm hiểu được biết: Tổ bến phà thuộc lữ đoàn cầu phà 249 đang làm nhiệm vụ ở đây, thời gian đầu gặp không ít khó khăn. Buổi mới lên, anh em phải che bạt, mắc võng, chỗ ở tạm bợ… Nhưng sau 10 hôm, anh em đã dựng xong lán trại; vừa xẻ sườn đồi, san ủi mặt bằng xây dựng 2 đường lên, xuống Bắc Nam; hạ các khoang thuyền để sẵn sàng đón các đoàn xe quân đội lên tuyến đúng thời gian quy định trên giao. Mỗi ngày, ngoài 25 chuyến xe quân đội ra vào tuyến, có thêm khoảng 20 chuyến xe của tư nhân và các cơ quan huyện đi lại. Cũng từ ngày có bến phà quân đội, nó đã biến thành chiếc cầu nối thông thương đi lại đôi bờ. Nhân dân 2 bên dòng sông Mã khu vực này rất phấn khởi.

Hai chiếc Landcuzơ, sau khi sang phà, bám theo đường công vụ, len qua các sườn đồi dốc, leo dần qua các sườn núi cao. Do sườn dốc chênh vênh dựng đứng, cua lại gấp khúc dù xe đã gài cầu, song vẫn ì ạch bò chậm hơn rùa. Xe vượt qua các đình sương mù, trắng đục, chúng tôi tưởng chừng như mình đang bay chơi vơi. Những lúc này tôi hình dung lại những năm đi chiến đấu vận tải, mở rừng Trường Sơn… Những chiếc xe ZIN ba cầu men theo các khe suối, vượt ngầm lên dốc đi bằng đèn gầm để tránh máy bay địch, nhưng tốc độ chưa bao giờ đi dưới 3 cây số, song vẫn không nguy hiểm bằng những đoạn đường công vụ đang đi hôm nay. Khi đoàn xe đặt chân đến trụ sở công trường Lữ đoàn 229 đang đảm nhận thi công gói thầu 3A đoạn Mường Hung đã 11 giờ. Anh Võ Quang Minh – thiếu tá, chỉ huy công trường đã ra tận cổng đón và dẫn đoàn lên tuyến. Anh vừa đi, vừa giới thiệu: “Khi đơn vị mới hành quân đến, đóng quân dưới chân sườn núi cạnh một cái bản, được sự đùm bọc, giúp đỡ của bà con thôn bản rất tận tình: cho bộ đội ở nhờ, hỗ trợ một phần nguồn rau xanh… Do quan hệ tình quân dân được giữ gìn tốt đẹp, nên các vật tư thép, xi măng, dầu xăng gần hai năm nay bộ đội để đâu nguyên đó không có hiện tượng mất cắp…”. Xa xa phía trước mặt mù sương đã tan dần trên đỉnh núi, hiện rõ hai chiếc xe máy ủi đang ngoạm, bạt, san đẩy những khối đất đá gạt xuống sườn núi lũng sâu. Xa hơn nữa bên sườn núi cao dốc đứng, bóng những người lính trẻ choàng dây an toàn, tay cầm xà beng, chân bám sườn đang bạt mái taluy… còn trước mặt chúng tôi phía tay phải năm, bẩy chiến sĩ đang khiêng từng tảng đá chừng 30 – 40 cân, quăng vào máy nghiền, đề máy nghiền sàng ra các kích cỡ đá 1 – 2, 4 – 6… Tôi đang loay hoay ghi chép, thì có bàn tay vỗ nhẹ trên vai tôi: “Chú có nhớ cháu không?”. Tôi ngoảnh lại chưa kịp trả lời, vẫn với giọng nói ấy trên khuôn mặt đầy đặn: “Cháu là Xuyên, Đại đội 1 đây! Đại đội huấn luyện con chú ngày mới vào tân binh… Sau đó chưa đầy 1 năm, em Quang được đơn vị xét chọn cử đi thi, đỗ vào Học viện chính trị quân sự”. Nhìn những người lính trẻ, tôi bỗng nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ theo tiếng gọi Tổ quốc hớn hở lên đường mở tuyến đường Trường Sơn đánh Mỹ. Lúc này, bao kỷ niệm vỡ oà trước mắt tôi… Chính Lữ đoàn 229 có một thời tham gia chiến đấu, mở đường vào chiến dịch Quảng Trị (1972). Rồi đầu năm 1973, hành quân ra Bắc mở đường 8-13 giúp nước bạn Lào. Những năm tháng hào hùng đó qua chiến tranh máu lửa, qua vất vả gian nan đã sinh ra những anh hùng như Cao Văn Hậu (sau chiến tranh là Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 229)… cùng bao anh hùng, liệt sỹ khác tô đẹp thêm trang sử vẻ vang mà Lữ đoàn 229 đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng jực lượng vũ trang trong những năm chống Mỹ. Và hôm nay trên dọc đường biên cương Tổ quốc con cháu lớp người đi trước như Thiếu tá Võ Quang Minh, Trung uý Vũ Trí Xuyên, Trung sỹ Nguyễn Viết Trung… đang cầm chắc tay súng, nâng cao tay cuốc, lưỡi xẻng, góp phần xây dựng đắp cao con đường bê tông trường cửu dài trên 13.000km, gâp gần 10 lần so với tuyến đường Trường Sơn mà hôm nay, những người lính công binh đang bổ những nhát cuốc, đặt tấm bê tông ban đầu. Họ là những cán bộ, chiến sỹ tự hào trường thành trên mảnh đất Lữ đoàn anh hùng mà cách đây 5 hôm đồng chí Trần Minh Cuông – Chính uỷ Lữ đoàn 229 cho tôi biết. Bản thân tôi cũng là một cán bộ chiến sĩ đã có mặt cùng Lữ đoàn trong những năm chống Mỹ, cảm thấy tự hào khi nghĩ đến gia đình mình góp được phần rất nhỏ: trong đó, vợ tôi đã có một thời mở đường bay, cũng như con trai tôi được lớn lên trên mảnh đất Lữ đoàn 229…

Bữa trưa hôm đó, tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi cũng không quên xuống thăm lán trại của anh em, cán bộ, chiến sỹ đang làm nhiệm vụ mở đường trên mảnh đất biên giới. Hai dãy lán sàn, mỗi lán dài chừng 50m, rộng 10m giống như những chiếc lán ngày xưa chúng tôi đi mở đường Trường Sơn. Lán nào cũng sạch sẽ. Trên dãy sạp, chăn màn được xếp gọn gàng, ngăn nắp; đã thể hiện được vẻ đẹp văn hoá của người lính dù ở tư thế nào, vị trí nào.

Rời đơn vị 49, 229, 239, xe chúng tôi bám theo đường công vụ hôm qua trở lại bến phà Cún rồi quay ngược sang tay phải bám theo đường công vụ khác luồn qua các sườn núi quanh co, dốc đứng ở các độ cao 400, 500, 600 rồi 800, 1000m… leo trèo nghiêng ngả, trườn lên phía trước, hướng tới bản Na Khì, huyện Xốp Cộp, nơi đơn vị lữ đoàn công binh 249 đang thi công. Là một đơn vị trong những năm kháng chiến chống Mỹ đã ghi bao chiến công lẫm liệt, đảm nhiệm bắc các cầu phao, bến ngầm từ miền tây Quảng Bình vào đến miền Tây Quảng Trị, đêm đêm đưa đón các đoàn pháo, xe tăng, thiết giáp của các quân đoàn tiến ào ạt vào giải phóng Trị Thiên trong những năm 1972 – 1973. Anh Phong, thượng tá, phó chính uỷ lữ đoàn 249 kiêm trưởng ban chỉ huy công trường đã mời đoàn đi cùng ra thực địa. Gió, nắng từng trận thốc thổi như bão quất vào chúng tôi. Lạ thật. Ngày thì nắng như vậy mà đêm lính không đắp chăn bông lạnh lưng không ngủ được. Bộ đội ở đây chịu đựng khó khăn, thiếu thốn mọi bề. Ngay đến nguồn cung cấp thực phẩm tươi, rau sống: cứ 2, 3 ngày tiếp phẩm đi xe máy xuống thị trấn huyện chừng 30 cây số mua một đợt. Khi đi từ sáng tinh mơ, trở về đơn vị thì gần tối xẩm. Nhất là vào mùa lũ có khi tiếp phẩm bị mắc kẹt phải vào bản ngủ tạm một đêm chờ nước rút. Mặc gió, mặc lạnh, mặc nắng, các chiến sĩ công binh vẫn vượt lên tất cả. Trông khuôn mặt anh lính nào cũng tươi cười hớn hở. Tôi có hỏi một chiến sỹ đang điều khiển máy nghiền đá: Vì sao cuộc sống ở đây khó khăn như vậy, các em vẫn vượt qua? Tôi chưa kịp hỏi tiếp, em đã trả lời: “So với bố em đi bộ đội thời chống Mỹ, mở đường Trường Sơn, cũng như các chú, các bác thì cuộc sống chúng em hôm nay vẫn sướng vô cùng. Chúng em vẫn viết thư về kể cho các bạn bè ở quê nhà: – Bọn mình đang mở một tuyến đường bảo vệ biên giới chẳng khác gì Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc”…

Trước mặt chúng tôi phía sườn đồi tay phải cao ngút, năm sáu anh lính trẻ chân đạp sườn đá, lưng đeo dây bảo hiểm, tay dí mũi khoan, khoan vào sườn núi để đặt những lỗ mìn. Ở mé đồi phía tay trái, ba chiếc xe ủi, máy xúc từ trên đỉnh đồi đang gặm bạt sườn đồi, hạ độ cao. Là người chiến sỹ công binh được tham gia mở đường trong những năm chống Mỹ cũng như những năm hoà bình cùng các đơn vị bộ đội, Bộ Giao thông Vận tải… mở rộng tuyến đường Trường Sơn, tôi hiểu rõ, mỗi con đường, mỗi giai đoạn đều có những khó khăn riêng của nó. Nhưng hôm nay trên các mỏm, đỉnh đoạn tuyến vắt qua các dãy núi miền Tây Bắc, lượn quanh các mốc cọc biên giới, tôi cảm thấy tự hào, xúc động trước những hình ảnh của người lính Công binh mở đường hôm nay, đúng nghĩa như một câu thơ của một nhà thơ đã từng nói: “Ta đã nhịn như người lính nhịn: nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn tình yêu”. Trước những gian nan song họ vẫn yêu đời lạc quan. Không chỉ trưa ngày hôm qua, khi xuống thăm hai dãy lán của đơn vị công binh Lữ đoàn 229, mà ngay trong những chiếc lán của tiểu đội lái máy… vẫn thấy những cành hoa ban mà anh em cán bộ chiến sĩ sau mỗi ngày lao động vất vả đem về cài lên vách nứa phảng phất toả mùi hương rừng thơm kỳ lạ…

Chia tay những người lính trẻ công binh trên tuyến tuần tra bảo vệ biên giới Tổ quốc, chúng tôi như thấy nâng bước tự hào khi đi dọc đoạn đường biên giới đang đổ những tấm bê tông phủ mặt lượn vòng cọc mốc. Và như vang vọng đâu đây lời thơ đanh thép, dõng dạc Lý Thường Kiệt khẳng định chủ quyền và lãnh thổ của dân tộc:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư

Như hà Nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”

Tiếp nối các đời sau: Trần Hưng Đạo 3 lần đánh tan quân Nguyên, Quang Trung đánh tan 28 vạn quân Thanh… Đó là những trang sử hào hùng mà những người lính công binh hôm nay cùng toàn quân, toàn dân ta tiếp tục kế thừa, bảo vệ, giữ gìn từng tấc đất, ranh giới trên vùng biển đã có nghìn năm lịch sử, phát huy truyền thống ông cha ngàn năm để lại…

Sơn La – Hà Nội, tháng 3 năm 2009

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: