BIỂN – BỜ

Diễn đàn về Cảng – Đường thuỷ – Thềm lục địa Việt Nam

“CÁC XUNG ĐỘT TRÊN BIỂN VÀ TRANH CHẤP CHỦ QUYỀN TẠI CHÂU Á”

Posted by phanbachchau on 26.07.2009

 

 * Trung tuần tháng 7 vừa rồi, Thượng  nghị sỹ Mỹ Jim Webb, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ đã khai mạc phiên điều trần tại ủy ban về “Các xung đột trên biển và tranh chấp chủ quyền tại châu Á”.  – Phát biểu mở đầu phiên điều trần, Thượng nghị sĩ Jim Webb nói rằng Trung Quốc “không chỉ đang tìm cách mở rộng ảnh hưởng kinh tế và chính trị mà còn tìm cách mở rộng cả lãnh thổ”.  Theo Tuần Việt Nam – Net (http://www.tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/7559/index.aspx)

Trung tuần tháng 7 vừa rồi, Thượng  nghị sỹ Mỹ Jim Webb, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ đã khai mạc phiên điều trần tại ủy ban về “Các xung đột trên biển và tranh chấp chủ quyền tại châu Á”.

Ông cho rằng các cuộc xung đột lãnh thổ trên biển Đông mở ra cái nhìn rõ hơn về các ý định của Trung Quốc trong khu vực, tác động đến khả năng đáp trả của các nước láng giềng cũng như vai trò của Mỹ trong khu vực.

Để giúp các độc giả có cái nhìn đa chiều về những vấn đề đang gây tranh cãi trong khu vực, Tuần Việt Nam xin giới thiệu những điểm chính trong bài phát biểu của thượng nghị sĩ Jim Webb.

Thượng nghị sỹ Mỹ Jim Webb

Phiên điều trần trên, một mặt nhằm xem xét lại một cách tổng thể bối cảnh lịch sử và các thách thức hiện nay của các vùng lãnh thổ đang tranh chấp trong khu vực, bao gồm các quần đảo Senkaku, Hoàng Sa và Trường Sa; mặt khác, tìm hiểu cách ứng xử này tác động như thế nào đến sự tự do đi lại trên biển của các tàu thuyền của Mỹ đang hoạt động tại khu vực, cũng như tác động đến chủ quyền của các quốc gia Đông Nam Á, vai trò của Mỹ, và các tổ chức như ASEAN có thể làm gì để giải quyết vấn đề.

Có hai nhóm chuyên gia đưa ra những lời chứng tập trung vào sự dính líu về kinh tế và chiến lược của cách hành xử về lâu về dài của Trung Quốc tại các vùng biển phía Đông và phía Nam nước này.

Nhóm thứ nhất gồm các quan chức chính quyền, trong đó có Phó Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Scot Marciel và Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Scher.

Nhóm thứ hai gồm các chuyên gia bên ngoài, trong đó có Giáo sư Peter Dutton thuộc viện Nghiên cứu Biển Trung Quốc của trường Chiến tranh trên biển của Mỹ; ông Daniel Blumenthal, thành viên Viện Kinh doanh Mỹ; và ông Richard Cronin, hội viên cấp cao của Trung tâm Henry L.Stimson.

Tàu khu trục có tên lửa dẫn đường của Mỹ USS MacCain. Ảnh: Reuters.

Sau đây là phát biểu khai mạc của Thượng nghị sỹ Webb:

“Xin chào các bạn, cuộc điều trần hôm nay sẽ mang tính hướng dẫn. Tại cuộc điều trần giám sát đầu tiên của tiểu ban Các vấn đề tại Đông Á và Thái Bình Dương trong Quốc hội khóa 111 này, chúng ta sẽ nghiên cứu các tranh chấp lãnh thổ trên biển tại châu Á và các vấn đề chủ quyền tác động tới khu vực và các lợi ích của Mỹ như thế nào. Không chủ đề nào khác cho thấy rõ hơn các thách thức phức tạp và khổng lồ mà Mỹ đang phải đối mặt tại châu Á.

“Vấn đề lớn nhất là sự gia tăng sức mạnh chính trị, ngoại giao và kinh tế của Trung Quốc không chỉ trong khu vực mà cả trên thế giới. Sự phát triển của Trung Quốc đã thay đổi cán cân kinh tế khu vực, và tạo điều kiện cho nước này mở rộng tầm ảnh hưởng chính trị của mình. Trên toàn Đông Á, từ Myanmar đến Việt Nam, chúng ta đã nghe thấy nhiều thông báo liên quan đến tác động của sự vươn dài của Trung Quốc…

“Trung Quốc đang tìm cách không chỉ mở rộng tầm ảnh hưởng về kinh tế và chính trị, mà còn mở rộng lãnh thổ. Việc hiện đại hóa quân đội của Trung Quốc đã trực tiếp hỗ trợ cho nỗ lực này….

“Điều đáng ngại nhất là việc Trung Quốc đòi chủ quyền tại các vùng biển phía Nam và Đông của nước này.  Tuy nhiên, sự tập trung chú ý vào cuộc xung đột tiềm ẩn này đã làm lu mờ các cuộc xung đột khác trong khu vực.

“Trung Quốc còn đòi chủ quyền các quần đảo Senkaku, Trường Sa và Hoàng Sa. Bất chấp việc Nhật Bản đang kiểm soát quần đảo Senkaku kể từ sau chiến tranh thế giới II – và nhiều nước khác, trong đó có Mỹ, thừa nhận chủ quyền của Nhật Bản đối với quần đảo này – Trung Quốc vẫn công khai đòi các đảo Senkaku là thuộc chủ quyền của mình.

“Tại biển Đông, vô số các cuộc tranh cãi chưa được giải quyết liên quan đến một số quần đảo mà cả Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei… đều đòi là chủ quyền toàn vẹn hoặc một phần của mình. Các đòi hỏi chủ yếu tập trung vào đảo Trường Sa, gồm 21 hòn đảo nhỏ và đảo san hô vòng, 50 đảo san hô ngập dưới mặt biển và 28 bãi đá ngầm nổi một phần. Tổng diện tích đất tại quân đảo này nhỏ, song cũng vào khoảng 340.000 dặm vuông. Trung Quốc và Việt Nam cũng tranh giành chủ quyền đảo Hoàng Sa, một nhóm đảo nhỏ hơn.

“Các cuộc xung đột này ảnh hưởng nghiêm trọng đến các nước thứ ba trong khu vực, và cần phải làm rõ rằng Mỹ là nước duy nhất vừa có tầm cỡ và có đủ sức mạnh để đối đầu với sự bất cân bằng về quyền lực mà Trung Quốc tạo ra.

Về điểm này, chúng ta có nghĩa vụ phải làm như vậy nếu muốn duy trì một sự cân bằng địa chiến lược trong khu vực, đảm bảo sự công bằng cho tất cả các quốc gia châu Á, và bảo vệ tiếng nói của bất cứ quốc gia nào muốn một giải pháp hòa bình cho các cuộc xung đột này.

Sự tham gia của Mỹ vào các cuộc xung đột này cũng ảnh hưởng tới việc các quốc gia này sẽ nhìn nhận mối đe dọa đối với môi trường khu vực của họ như thế nào, và lựa chọn nào họ có thể đưa ra để giải quyết các mối đe dọa này trong khi tìm cách bảo vệ các lợi ích của mình. Trung Quốc đã bày tỏ mong muốn “trưng diện” các khả năng quân sự mới của mình và đôi khi cả sử dụng vũ lực để đòi các phần lãnh thổ trên biển.

“Thêm vào đó, nhiều quan sát viên nhận thấy rằng kiểu hăm dọa của Trung Quốc có thể cản trở  sự phát triển tự do và lành mạnh của kinh tế khu vực. Ví dụ, việc Trung Quốc gần đây bắt giữ một số ngư dân Việt Nam gần đảo Hoàng Sa và những lời đe dọa công khai của họ đối với các công ty dầu khí của Mỹ đang hoạt động tại biển Đông cho thấy nguy cơ ngày càng gia tăng đối với ngành đánh cá và giao thương trên biển, cũng như hạn chế triển vọng khai thác nguồn tài nguyên biển. Các hành động này không được giải quyết có thể đe dọa sự phồn vinh của khu vực.

“Các cuộc xung đột trên cũng tác động đáng kể tới Mỹ khi chúng gây nguy hiểm cho hòa bình và an ninh khu vực. Cuộc khủng hoảng tên lửa trên eo biển Đài Loan năm 1995-1996 đã minh chứng rằng Mỹ là cường quốc duy nhất trên thế giới có khả năng đáp trả các hành động đe dọa của Trung Quốc.

Nhìn vào các sự kiện mới đây, dường như Mỹ đang phản ứng với các sự cố trên biển như đối với các thách thức chiến thuật bất thường, trong khi Trung Quốc dường như hành động với một tầm nhìn chiến lược. Các sự cố này bao gồm cuộc khủng hoảng EP-3 năm 2001, vụ một tàu ngầm Trung Quốc nổi lên mặt nước vào giữa nhóm tàu khu trục Kitty Hawk của Mỹ năm 2006, vụ tàu Trung Quốc quấy nhiễu chiến hạm USNS Impeccable của Mỹ hồi tháng ba năm nay, và vụ va chạm của một tàu ngầm Trung Quốc với hệ thống định vị của tàu John McCain của Mỹ tháng trước.
 
Tôi rất quan tâm lắng nghe các suy nghĩ của các nhân chứng của chúng ta về việc Mỹ nên đáp trả thế nào đối với các sự cố này.

Mời đọc thêm:
Dấu hiệu hy vọng của Biển Đông yên bình?
Biển Đông trên bàn nghị sự
“Không thể bành trướng 80% diện tích Biển Đông”
Biển Đông và vấn đề chủ quyền lãnh thổ đất nước

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: